thơ Lưu Thị Lương

trích trong tập thơ Quán Bạn

27.12.05

CỎ HOA

Hoa làm cho đời bừng nở
Cỏ làm cho đời xanh tươi
Cỏ hoa cho đời nghĩ ngợi
Về những nụ cười.

Em là cỏ
Xanh và nhỏ
Em là hoa
Hương sẽ bay xa

Cỏ hoa chính là em
Nếu em muốn làm hoa cỏ
Hãy thương yêu
Đời sẽ đẹp với mình.

1999






TƯƠNG TƯ

Đâu rồi cái chợ nhà quê
Ngày xưa tôi chẳng mấy khi có tiền

Loanh quanh tìm quán hàng quen
Ngóng nghe ai đó kêu tên của mình
Đi hoài chân chẳng dính sình
Tìm hoài mảnh lá chuối xanh gói hàng
Chợ lớn lên thật là sang
Đỏ xanh giăng mắc, sáng choang gọi mời
Rổ rau xâu cá gánh xôi
Chen nhau cái sạp chơi vơi gập ghềnh

Chẳng còn ai nhớ mặt mình
Một thời đi dạo chợ thành thói quen

Chợ xưa giờ đã có tên
Tôi nay thành kẻ thất tình chợ quê
1996







BÀI THƠ MUỘN

Bài thơ cho bạn muộn màng
Hai mươi năm, mới hiểu rành bạn tôi
Tôi lo quanh quẩn với tôi
Những tình yêu lẻ, những người vô tâm
Bên tôi bạn cứ âm thầm
Chìa tay xoa những vết bầm cho tôi
Tình yêu tôi, khiến bạn cười
Tình yêu của bạn, tôi lười nhỏ to

Hai mươi năm tôi làm thơ
Hai mươi năm vẫn mộng mơ một chiều
Tôi chê bạn chẳng biết yêu
Bạn đùa tôi, một con diều đứt dây

Tôi ngồi nhìn bạn loay hoay
Đắn đo tính toán chuyện này chuyện kia
Tôi nghe như chuyện ngoài lề
Lâu lâu tôi nói vụng về chen ngang

Tôi ngồi nhìn bạn lo toan
Vậy ra, tôi vẫn hoàn toàn thong dong
Thơ tôi quen tặng viễn vông
Làm thơ cho bạn ngại ngùng lắm thôi

Hai mươi năm bạn với tôi
Làm thơ cho bạn thay lời cảm ơn
Cảm ơn cái chuyện văn chương
Cho tôi có việc, có luôn bạn bè.
1999






XUÂN THÌ
Gởi Minh Triết
Em cần gì phải làm thơ
Bởi vì lắm kẻ đang chờ tặng em
Người lạ hay là người quen
Nhìn một lần muốn nhìn thêm mấy lần
1979








Trích thơ riêng

NGỦ CHUNG 1

Thôi chẳng cần nằm mơ nữa
Bên nhau suốt cả đêm này
Giấc mơ chờ hoài không tới
Sự thật đang nằm bên tôi.

NGỦ CHUNG 2

Nằm chung.
Ai cũng nằm chung
Nằm chung mà cứ điệp trùng cách xa
Nằm chung mà vẫn người ta
Bởi vì đâu đã có qua lại gì.

Ngủ đi em.
Ở nhà quê
Trong lành như mối tình kia của mình
Em nằm trong góc lặng thinh
Hít vào bao nỗi mông mênh rạt rào
Thở ra chừng ấy cồn cào
Thở ra biết mấy nghẹn ngào vì anh

Anh nằm ngay ngắn lạnh tanh
Như cây gỗ đã ngàn năm không mòn
Anh nằm như một con lươn
Chia luồng xe chạy
Ngăn đường em đi
1999






Trích thơ riêng


LỄ TÌNH YÊU


Không hoa không thiệp chẳng hẹn hò
Gần làm sao một tiếng a lô
Nói vu vơ dăm ba chuyện vặt
Riêng tôi ngày lễ quá chừng to
2000





MÃN TÍNH


Lúc nào
em cũng nhớ anh
Thấy mặt
nhớ khi vắng tiếng
Xa xôi
nhớ lúc ở gần
1999






ĐIỆN ĐÀM


Cho em nói chuyện với anh
Để than thở để tâm tình tí thôi
Để nghe cái tiếng anh cười
Để nghe tiếng thở bồi hồi bên tai
Để nghe anh lén thở dài
Cái người nhiều chuyện
Gọi hoài chán chưa.
1999






TRÍCH THƠ RIÊNG

CHUYỆN CHỞ CỦA NGƯỜI TA

Người ta chẳng chịu chở mình đâu
Nếu không phải vì đi công tác
Người ta chẳng xúc động chút nào
Mặc kệ bao nhiêu người kinh ngạc

Cái xe chở đâu phải người ta chở
Thiếu gì người đã ngồi ở đằng sau
Người ta có thích mình đâu mà sợ
Hãy cố tình tỏ ra rất tỉnh khô

Lỡ người ta còn chở mình đến vô cùng lần nữa
Cũng vậy thôi
Mình cứ ngồi sau lén lút mỉm cười
Lẳng lặng ngậm ngùi áp vào lưng người ta
thỉnh thoảng

Người ta chắc là chẳng thèm hốt hoảng
Chuyện chở rất bình thường
Mình có là gì đâu mà suy đoán
Mình có được là cái gì đâu.

1999




MỘNG

Đêm nay
Em ở một mình
Chỉ có một ước ao xao xuyến
Ngựa thần ơi
Chở anh tới cho em

Chúng ta phải ở bên nhau
Suốt đêm
Có thể trời chẳng bao giờ sáng
Kệ chuyện gì xảy ra
Em chẳng còn cần muốn biết
Bởi lúc này đây
Anh là của cải riêng em
Hè 1999





CHÀNG

Chàng giấu một trái tim sư tử trong lồng ngực, nhưng khoác bên ngoài chiếc áo con rùa rụt đầu cố thủ.
Chàng mang một cái dạ dày của chuột, nhưng có sức làm việc của một con trâu cổ.
Chàng vô tư như một con thỏ, trong đầu cuồn cuộn nghĩ suy bản lĩnh của một con cáo, con rắn đầy nghi kỵ của cổ tích ngày xưa.
Chàng thân mật với mọi người như con chó con mèo, nhưng ai biết chàng sống với nỗi niềm con sói lẻ bầy cô độc.
Chàng chớt nhả với đàn bà như một con dê xồm chính cống, trong lòng chẳng đọng nghĩ ngợi gì như loài lăng quăng hạ đẳng không có hệ thần kinh
Chàng lẳng lặng cần cù như con giun đất và dẻo dai như bầy sơn dương suốt ngày trèo leo tìm kế sinh nhai.
Rồi bất ngờ bực bội hay hay
Chàng vướng víu phải em. Một con nai vàng ngơ ngác, chỉ quen mở tròn đôi mắt mãi ngây thơ quan sát cuộc đời.
Ở tận cùng trong vắt của lòng em. Chàng là con gấu chậm rì mà tốt bụng. Một con lừa lì lợm. Một con cua ngang ngược. Một con ong chăm chỉ mà chích mũi nào là đau đớn chết người.
Em những muốn làm một lũ gà con chiu chít, nép dưới cánh tay chàng giang rộng. Cú diều hung tợn đang bủa vây. Nhưng em chỉ là một chú vịt con xấu xí lạc lõng bên chàng tỏa sáng – một con thiên nga bất kỳ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay bổng trời cao, bỏ lại em nghẹn ngào tủi phận trong ao tù nước đọng, một mình.
Trong mắt chàng, em là một con chim lắm mồm lắm mép suốt ngày ca hót điếc tai. Một con thằn lằn lúc nào cũng tắc lưỡi thở dài. Một con nhện giăng tơ hoài những góc nhà quét dọn đi rồi lại thấy.
Cuối cùng.
Em chỉ là con ruồi mà con bò chàng đã mỏi đuôi đuổi đi dưới trời nắng chói. Một con chim sáo xỉa răng cho cá sấu nghỉ ngơi. Khi cần thì thích thú cười chơi. Khi bực bội thì đớp cho một miếng rồi đời còn đâu.

1999





LỜI TỎ TÌNH SAU BỐN MƯƠI NĂM

Tặng bạn kỷ niệm đám cưới.
Kẻ làm đẹp đeo vàng bảy tuổi
Người làm giàu cất giữ vàng mười
Chúng ta chỉ có bốn mươi năm vàng đá
Để giành riêng tặng nhau thôi.

Bốn mươi năm chưa đi hết cuộc đời
Nguyện ước trăm năm răng long đầu bạc
Nhưng trái tim em vẫn rộn ràng ca hát
Chúng mình đang sống ở bên nhau.

Vàng của chúng ta tính tuổi bằng những sợi tóc trên đầu
Đã bạc trắng bởi vô vàn ngọt đắng
Đôi mắt nai xưa, vết chân chim chẳng còn đếm nổi
Đôi vai rắn rỏi xưa giờ cong vòng như dấu hỏi
Nhưng bốn mươi năm rồi
Anh vẫn muốn cưới một mình em.
2000




TRONG NẮ1NG TÂN UYÊN


Trời đổ nắng như đổ mưa
Con mắt chúng ta có lửa
Đầu chúng ta không có nón
Mà nghe róc rách tiếng cườì

Mắt nheo nheo vì nắng chói
Hay là để nhìn rõ hơn
Mồ hôi ngập ngừng len lỏi
A ôi mát rượi tâm hồn.
1996





VỀ HƯU

Có ngày mình cũng về hưu
Đi qua trường cũ, từ từ đi qua

Học trò sẽ gọi “ người ta”
Đồng nghiệp thì bảo “ người già dở hơi”
Vào trường là chỉ vào chơi
Đâu còn lớp, đâu còn người thuở xưa

Đi qua trường cũ ngó lơ
Chẳng ai biết có bài thơ của mình.
1998





GỞI PUSKIN TRONG SÁCH VĂN HỌC LỚP 11

Chắc là tôi chẳng biết yêu
Chúc cho em có thật nhiều người theo
Chắc là tôi chẳng biết yêu
Cơn ghen sớm tối liu riu bừng bừng
Chắc là tôi chẳng biết dừng
Nhớ em cho đến tận cùng đời tôi.

2000




Ở BẢN ĐÔN


Chinh chinh chiêng chiêng
Nhà sàn trăng muộn chưa lên
Hây này cứ dựa lưng cầu thang cái đi.
Các đàn bà con gái suốt đời phải leo cầu thang đực
Coi hát tí thôi mà
Coi hát ngồi gần mới vui.

Ống tre thập thình vỗ xuống đất
À ờ có nghe uềnh oàng uềng oang
Miền núi chẳng ưa ruộng nước
Thì chinh chiêng cho ếch nhái rong chơi trong làng

Nghe cồng chiêng bung binh loeng choeng
Thèm gọi về xuôi xa lắt lẻo
Có người sẽ nghe sẽ hiểu
Hoang sơ tưng bừng cuống quýt khi tìm ra tôi.
Hè 2000





TUỔI 18 CỦA EM
Tóc thẳng và kẹp xanh
Mặt không cần son phấn
Áo trắng và guốc trắng
Là dư đẹp hơn tôi

Em cứ tự nhiên cười
Răng không đều cũng được
Tôi mỗi ngày tính toán
Cười sao đừng nhăn nheo

Em tự nhiên nhõng nhẽo
Tha hồ giận với hờn
Tiếng chua chua ngồ ngộ
Tôi khàn giọng hát tuồng

Tôi mỗi ngày đi bộ
Mong vóc dáng dễ coi
Em mỗi ngày đi bộ
Cho khối kẻ theo đuôi

Cái hồi tôi mười tám
Có ai ghét tôi không
Bây giờ em mười tám
Tôi bừng bực ngấm ngầm

Tôi quên tôi mười tám
Dễ thương bằng em không
Mà thấy em mười tám
Tôi xấu xí trong lòng.
2000




NGƯỜI ĐÀN ÔNG HÁT

Tặng lão đồng nghiệp Vũ Đình Lạc

Tôi ngồi dưới quạt
Nghe hát mưa rơi
Nhìn ra nắng nôi
Dòn rụm ai cười

Tôi ngồi sau lưng
Tiếng đàn đang thở
Tôi làm ai sợ
Run mười ngón tay

Người đàn ông hát
Cuộc đời bao lâu
Mà sao trật nhịp
Mà sao trật hoài

Người đàn ông hát
Cho đời đỡ buồn
Tôi ngồi nghe trộm
Ai dòm lén tôi.
2000





MẸ CỦA BẠN
Tặng Huệ - Dĩnh - T. Nguyên

1. Mổ cho mắt đỡ lòa
Mẹ đâu có đau bằng nỗi tiếc tiền con
Mắt thấy đường rồi mẹ đón xe đò thăm con những ngày chủ nhật
Tiền của mẹ mà con lo làm chi

2. Chợ ở gần nhà, đừng cấm mẹ đi
Chỉ có mẹ rành những gì con ưa thích
Bạn đi làm cả ngày không thấy mẹ trở xoay chậm chạp vụng về bên bếp lửa
Mà chẳng có món ăn nào bị tai biến như mẹ đâu

3. Mẹ của bạn đi ra khỏi cuộc đời
Chưa kịp dạy cho con đối phó tuổi dậy thì ghê sợ
Nhưng đã thành một bài thơ nổi tiếng
Ai cũng cố thuộc lòng đôi câu


Tôi gọi mẹ của tôi má ơi
Thời thiếu nữ tôi vàbình thủy nước sôi theo má đi khắp các nhà thương thí
Má chết bao nhiêu năm rồi
Tôi vẫn thấy
Má lui cui trong hình dáng mẹ của những bạn bè tôi.

2000






BÊN NGOÀI GIÁO ÁN


Tôi là một con ngựa không biết chạy đua
Tôi là một con lừa đứng ỳ một chỗ
Tôi là một con khỉ luôn cười nhạo báng cuộc đời
Khi bước ra ngoài giáo án của tôi

Những nỗi niềm tôi không được nói ra lời
Giáo án chỉ chở những điều nhân nghĩa
Trong giáo án tôi truyền bá bao điều cao quý
Đóng giáo án lại rồi tôi không dám nhận ra tôi

Nếu không chen lấn tôi bị rớt rơi
Nếu không cười làm sao nịnh hót
Nếu lưng không khom làm sao tiến tới
Tôi chỉ muốn làm một con người
Hãy thả tôi về với giáo án của tôi.

2000




BÀI THƠ BƠI



Chui vào lòng nước
Nước tung lên trời
Nhường cho ta chỗ
Vẫy vùng tung tăng

Giang tay bơi bướm
Ôm nước vào lòng
Nước ơi hãy rửa
Đèo bòng trần ai

Bập bềnh bơi ngửa
Mây sớm chưa bay
Mặt trời chưa mọc
Ta còn vung tay

Nặng nề sớm tối
Đem tới hồ bơi
Lội vài mươi thước
Ta lại dám cười
2000




HIẾM HOI NHỮNG LÚC ANH NGỒI BÊN EM



Một năm có mấy trăm ngày
Tính thầm chẳng chóng thì chầy gặp nhau
Một năm có thấm gì đâu
Mấy lần có dịp chụm đầu kề vai
Tính toan những chuyện của ai
Chuyện mình thì bỏ bên ngoài gió bay
Ngồi gần xa lắc bàn tay
Ngồi gần tìm cớ bài bây giờ về
Hiếm hoi những lúc cận kề
Dư thừa những khúc não nề riêng em
Hiếm hoi những chuyện làm duyên
Dư thừa những chuyện buồn phiền không đâu
Cuộc đời luồng lạch nông sâu
Chỉ mình anh hớt nỗi sầu cho em

Không chơi đuổi bắt trốn tìm
Trái tim bạc phếch còn nguyên nửa đời
Hiếm hoi em đếm hiếm hoi
Một năm mấy lúc anh ngồi bên em

2000


TẾT


Ngày xưa mải miết săn lùng tết
Mắt xanh môi đỏ áo hồng tươi
Bây giờ tết đuổi bắt tôi
Tôi che tóc bạc với người tôi thương.
2000




ĐI CHƠI CẦU MỸ THUẬN


Vì cả đoàn người kêu than rã rời chân cẳng cứ rề rà lùi lại phía sau. Vì cơn mưa đang đuổi tới nên chúng ta sải bước rất mau. Vì trên cây cầu rộng thênh thang mờ ảo mặt người này, chỉ thấy em với anh. Sông xòe rộng dưới xa kia như rào rạt dạt dào.
Chỉ có em với anh trên cây cầu lồ lộ giữa đồng bằng mênh mông giàu có. Cây cầu mà bao cuộc đời thóc lúa tưởng rằng chỉ mọc ở trong những giấc mơ vội vã rã tan.
Chỉ có em và anh đang cuống quýt bước dồn trên cây cầu làm ngỡ ngàng đôi bờ đã ngàn năm xa lơ xa lắc.
Chỉ còn em và anh, chẳng bao giờ bắc nổi nhịp cầu cho hai nửa một người mãi hoài lưu lạc tận nơi đâu.

Hè 2000



TỦI THÂN

Năm ngoái
Thấy chàng khoe áo mới thay xe giấc mơ đón đưa người đẹp
Trái tim em thoi thóp thở cầm hơi
Vung vãi sân si suốt nẻo đường bỏ trốn đi chơi
Nước mắt hóa tiếng cười không ai biết

Năm nay
Trái tim sao chẳng chịu nở bừng ra hả dạ
Em giấu mình trong bóng tối
Chưa khóc mắt đã nhòe bóng chàng thui thủi

Đến rồi về
Cái yên xe cũ mèm trơ trụi phía đằng sau.
2001




TRÍCH THƠ RIÊNG

BÀI SỐ 71

Dù ấy không hề muốn nói thật
Cũng đừng nói dối ta
Cứ khô khốc bảo ra rằng không thích là không thích
Nhận của ta một nỗi lòng

Hãy nhường cho ta quyền nói dối
Rằng chỉ mê mải ấy thoang thoảng mà thôi
Học đòi con gà nhà quê suốt ngày bới tung vườn tược
Ta cả đời lượm nhặt rung động rụng rơi
Cái kiểu thi sĩ ấy mà.
Dám lắm yêu đương rất rất nhiều người

Cho dù ấy có một trăm lần nói thật
Ta vẫn cứng đầu vòng vèo quanh co dối lừa
Bởi ta có hằng mấy trăm lần nói dối
Vẫn thua
Một lần nói thật của ấy, ấy ơi.

1999